Truyền nhân ngoại truyện

1.Mình là học trò thầy Hoàng Công . Anh Giang Trần Trường học mình. Xem như học trò của mình .

Theo lí thuyết anh Giang phải gọi thầy Công là Sư Tổ. Nhưng ổng nói đó là bên Trung Quốc. Việt Nam thì là Tổ Sư …

2. Chữa bệnh ổng xong ổng lẽo đẽo theo sau, nghe mình hé lộ vụ làm má lúm, mũi cao cằm chẻ không phẫu thuật . Thế là cứ dò hỏi đó là mẹo hay làm được thật. Mình bảo thật thế mới đòi theo học .

Học hết ngày 1 khóa ” Chỉnh cơ xương khớp cơ bản ” đã tuyên bố lời rồi và có cách làm giàu rồi . Ý tưởng là về treo biển ” Làm dài thêm cái ấy 2 phân “

3. Về không chịu thực hành . Phải tới lúc hù dọa là không thực hành còn lâu mới dạy tiếp xương khớp nâng cao, xem bệnh bắt mạch, bào chế thuốc… thì mới bắt đầu thực hành kiểu đối phó. Cũng vác khăn dụng cụ kè kè cho oách .

Tới khi ba bị tai biến lão làm tác động hệ thần kinh 2-3 lần chỉ bớt không khỏi. Mình tới làm chơi chơi 5 phút mà bác khỏe hẳn thì mới ý thức được tầm quan trọng của thực hành. Tưởng lí thuyết đơn giản Kích, Phá , Xoay mà không đơn giản. Thế nên mới lại đeo bám để học thực hành và có kết quả .

” Làm được cái cơ bản nhất : Tai biến mới trong 1 tuần tác động hệ thần kinh 1-3 lần là khỏe hẳn”

4. Nay ổng có kiến thức rồi nên cứ đi chém và bắt thiên hạ kêu sư phụ mới chữa. Tiếc là chị em thà chịu đau chứ hổng chịu kêu sư phụ 🙂

5. Nhận ổng làm truyền nhân chỉ vì điều này: CÓ HIẾU và CÓ TRÁCH NHIỆM .

Nhưng đường nói chung còn xa. Chưa xong cơ bản. Cái ảnh chi chít chằng chịt mình vẽ chỉ là 1/1000 kiến thức của ngành y.


Thầy tầm trò trong ngành y

2009 len ten đi phỏng vấn làm Quản Lí Đơn Hàng công ty may. Tới sớm hơn giờ hẹn nên ngồi quán cafe.

Chợt có 1 ông chú bước lại nói: “Trời bé ơi con mà con trai thì được lắm luôn”

Mình ngơ ngác chưa biết trả lời sao thì ông chú lại tung bom khủng : “ Đây là sđt của chú, con sắp tới có chuyện gì thì gọi cho chú hay gọi sđt chú B Giám Đốc công an Kinh Tế. Chú cho cả con sđt cá nhân, sđt cơ quan và sđt nhà cứ gọi nói là con nuôi hay cháu của chú”

Mình sốc nhưng cũng ngại ngại theo phép lịch sự cầm tờ giấy bỏ bóp .

Vài tháng sau gia đình mình gặp chuyện cần làm việc với công an thiệt và công ty mình làm cũng xảy ra vấn đề cùng lúc.

Nhớ nhớ lục ví tìm và alo. Vậy là được giúp xử lý a-z.

Noel 2009 mình phi lên nhà ông chú tạ ơn.

Từ 2009 -2015 ông chú cứ đều đặn năm alo mấy lần hỏi thăm. 2015 biết mình đã bước vô nghề y mới nói “Bữa nào con rảnh lên nhà chú nha. Chú có việc muốn gặp”.

Lên gặp mới biết chú là trưởng chi nhanh môn phái Đông Y lớn thứ 3 thế giới tại Việt Nam. Vậy là chú lôi ra dạy bảo theo sát từng bước mình đi.

Ông chú mất 6 năm để chờ đợi 1 đứa trẻ trâu như mình nó lớn. Cũng như giờ chú đã chọn được truyền nhân cho chức chưởng môn nhưng vẫn phải đợi cái thằng trẻ trâu kia lớn.

***********************

Mình cũng có những đàn em hay những người bạn “ nhìn từ ánh nhìn đầu tiên đã thấy quen tự bao giờ”.

Mất bao năm đồng hành làm chỗ dựa hỗ trợ theo sát mí bạn ấy và cũng đợi ngày đủ duyên.

Có bạn duyên cũng nở sau đúng 6 năm.

Cuộc đời có mấy lần 5 năm . 5 năm nó cũng chỉ là 1 chu kì . Chớp mắt qua lại đã hết mấy lần 5 năm.

Ngoảnh lại đã tiêu pha hết 1/2 cuộc đời.

Đời của người đi săn bao thú vị luôn ^ ^

10/7/2019 viết trên đường đi thăm ông chú cũng kỉ niệm tròn 10 năm gặp mặt.

Nội dung này chưa có bình luận, hãy gửi bình luận đầu tiên của bạn.

VIẾT BÌNH LUẬN

BÀI VIẾT LIÊN QUAN